12B1 Chuyên Toán 1989-1992

KẾT NỐI BẠN BÈ - HƯỚNG VỀ QUÊ HƯƠNG

Top posters

haopt (811)
 
hoango (336)
 
hoang hung (321)
 
Tang (176)
 
Quy (137)
 
canhhv (136)
 
tungtl (121)
 
chunghuyen (113)
 
NIEN CS (112)
 
NguyenNhatAn (107)
 
  • Gửi bài mới
  • Trả lời chủ đề này

Nhớ Quê

Share

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 8/9/2009, 17:24

CÁI ROI MÂY BỐ KHÔNG ĐÁNH BAO GIỜ







Tuổi trẻ vô tư quên ăn, quên sợ
Đi học quên bút, vở
Một thời chăn trâu tắm truồng
Dầm trong nắng trong mưa.

Quê hương với bao dòng sông xanh, đỏ
Bao dòng đục dòng trong, không dòng nào không ngụp lặn vẫy vùng
Những trận giả công đồn hoá thân những anh hùng
Nghe náo loạn cả một vùng sông nước.

Giữa buổi gặt ngòai đồng bố về bắt được
Ra đầu làng bố đứng vẫy tôi
Ngoi dưới sông lên mà trán vã mồ hôi
Tim như nhịp trống đập loạn chiều sợ hãi.

Mẹ vắng nhà bởi đang mùa gặt hái
Mong mẹ về để đỡ trận đòn roi
Bố nhẹ nhàng: Tắm gội rồi mang sách ra coi
Rồi bố vác đòn càn* ra đồng gánh lúa.

Bố đi rồi tim tôi như nhảy múa
Sách giở ra nhưng lòng nghĩ vu vơ
Sẵn bút mực rồi vẽ rồng phượng, viết thơ
Thoả nỗi mừng vui, che đậy điều sợ hãi.

Tối. Cơm nước xong bố chậm rãi:
Mang sách ra học bài!
Tôi mừng thầm ngồi ngậm bút, gãi tai
Và tự hỏi: Bố có đánh mình không nhỉ?

Mới đó mà kẻng ba phòng** đã điểm
Bố bảo: Soạn sách bút đi mai sớm đến trường
Rồi lên đây nằm sấp xuống giường
Tôi hỏi tội ai cho đi dầm mình sông nước.

Chiếc cặp tuột khỏi tay, sách văng ra xuôi ngược
Tôi nhẩn nha nhặt từng quyển xếp vào
Chiếc roi mây giắt trên mái nhà cao
Bố rút Ro..ạt, nghe buốt xương lạnh tuỷ.

Giường bên mẹ vẫn chưa ngủ
Ngồi trong màn lặng lẽ dõi theo
Mẹ dục tối: Xin lỗi bố đi con
Và mai nhớ đừng leo trèo, bơi lội.

Tôi nằm úp mặt xuống gối
Hai tay rối rít che mông
Nước mắt chảy ròng ròng
Bố bảo: Đã đánh đâu mà khóc.

Rồi bố vụt mạnh roi xuống giường, nghe nhói lên trong óc
Nay cho nợ đòn mai cấm được tắm sông
Cấm leo trèo, con nhớ hay không
Nếu tái phạm lần sau đừng có trách.

Bố lặng lẽ đi ra gài roi mây lên mái nhà
Giường bên mẹ thở phào nhẹ nhõm
Suốt cả tuổi thơ tôi bố không đánh roi nào
Nay khôn lớn trưởng thành, nhìn roi mây xưa vẫn y nguyên nỗi sợ.

Chiếc roi mây để một đời tôi nhớ
Như báu vật cuộc đời bố dạy lớn, khôn
Nay qua muôn dặm hải hồ đến rừng thẳm thâm sơn
Luôn vững bước bởi thấu tình Phụ tử.

Sài Gòn, chiều mưa 08/909.sưu tầm được bài thơ hay


_________________
Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 29/9/2009, 16:19

Hôm nay, nhận được tin bão đổ về Miền Trung. Lòng lại da diết nỗi nhớ quê. Chép tặng các bạn bài thơ "Quê Hương" của Đỗ Trung Quân cho vơi nỗi nhớ nhà.


Đỗ Trung Quân

Quê Hương








Quê hương là gì hở mẹ
Mà cô giáo dạy phải yêu
Quê hương là gì hở mẹ
Ai đi xa cũng nhớ nhiều

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông

Quê hương là cầu tre nhỏ
Mẹ về nón lá nghiêng che
Là hương hoa đồng cỏ nội
Bay trong giấc ngủ đêm hè

Quê hương là vòng tay ấm
Con nằm ngủ giữa mưa đêm
Quê hương là đêm trăng tỏ
Hoa cau rụng trắng ngoài thềm

Quê hương là vàng hoa bí
Là hồng tím giậu mồng tơi
Là đỏ đôi bờ dâm bụt
Màu hoa sen trắng tinh khôi
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương có ai không nhớ ...

Ðỗ Trung Quân

ST, Sài gòn chiều mưa


_________________
Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài

Re: Nhớ Quê

Bài gửi by canhhv on 27/10/2009, 10:52

Quê Ngoại








Nhớ ngày giỗ ngoại mẹ về thăm
Hương vàng trầu quả lội tắt đồng
Bước thấp bước cao lòng nằng nặng
Mẹ nhớ ngày xưa thưở chưa chồng

Vườn ngoại nằm bên cạnh con sông
Bên kia là núi, dọc cánh đồng
Cò bay từng lũ như nổi sóng
Cánh trắng chập chùng giữa tầng không…

Vườn ngoại nhãn na mít chuối hồng
Mùa nào hoa đấy rộn tiếng ong
Từng đàn bướm lượn như trong mộng
Thơm ngát hoa chanh trắng hoa bòng

Mẹ kể hồi xưa ngoại tóc dài
Thôn Đoài nức tiếng cả gái trai
Bà theo ông ngoại khi mười bảy
Mến gã xóm Đông hát ca tài…

Theo mẹ con đi về Quê ngoại
Dì cậu ai ai cũng quý người
Nhớ khi trở lại vai trĩu nặng
Nào lạc khoai vừng, ít ngô tươi…

Xa ngoại mẹ đi đến xứ người
Mỗi lần giỗ tết lại về chơi
Mỗi lần con lại theo gót mẹ
Quê ngoại theo con cả cuộc đời


_________________
Giơ tay với thử trời cao thấp
Xoạc cẳng đo xem đất vắn dài
  • Gửi bài mới
  • Trả lời chủ đề này

Hôm nay: 26/11/2009, 18:46